Khi chúng hỏi: "lúc bây giờ, tôi đã làm gì?"

Một khi chúng ta nâng cao ý thức và nghĩ đến tương lai, môi sinh và thế hệ tiếp nối, chúng ta sẽ hiểu, thế hệ trước đã để lại cho chúng quá nhiều điều tốt đẹp, vậy chúng ta, chúng ta sẽ còn lại gì và có thể mang điều gì tốt đẹp đến cho tương lai? Tôi có dám nhìn vào mắt con cháu mình khi chúng hỏi “lúc bây giờ, tôi đã làm gì?”
----------
Một ngày của tôi – tạm cho là người bình thường điển hình, một ly nước nhựa có nắp nhựa order qua app kèm theo 1 ống hút nhựa được bọc bằng ni-lông đựng trong một túi ni-lông mang đi. Chỉ với một nhu cầu đơn giản, tôi đã phải sử dụng không biết bao nhiêu là nhựa. Hơn thế nữa, còn có bữa trưa, bữa tối, nếu mua về là một combo hộp xốp, muỗng nhựa, bịch đựng canh nằm trong một bịch ni-lông lớn. Chưa tính đến bao thứ lặt vặt đựng trong bao ni-lông, túi xốp. Khi tôi để ý đến lượng nhựa mình tiêu thụ chỉ trong một ngày, tôi thật sự sợ.
khi chúng hỏi:

Tôi biết và nghe rất nhiều về vấn đề môi sinh hiện nay, thật sự khủng hoảng. Biết vậy, sợ vậy nhưng vẫn vậy. Với những tiện lợi mà nhựa mang lại, dù muốn dù không, ngày nào tôi cũng sử dụng và thải ra môi trường. Nhưng hôm nay, tự nhiên tôi quyết định là mình sẽ phải hạn chế đến mức tối đa sử dụng đồ nhựa, ni-lông xài một lần: tôi mang theo hộp đựng thức ăn ra quán để mua, đi mua nước tôi mang theo bình của mình, ăn vặt tàu hủ, tôi mang tô sành để ra đựng.

Những việc làm bình thường, nếu như đó là ngày tôi còn nhỏ, mang cà mên đi mua đồ ăn, ăn chè, ăn tàu hủ bằng chén và muỗng của người bán tại quầy, nước uống đựng trong ly thủy tinh… lại trở nên lạ lẫm hiện nay. Lạ lẫm vì thói quen nhanh, tiện đã thấm sâu vào thế hệ plastic, nếu người mua không tự chuẩn bị đồ đựng sẵn, thì người bán đã sẵn sang các combo nhựa đựng một cách rườm rà, rắc rối.

Có một sự thật là tự mang đồ đựng rất bất tiện và không phải lúc nào ta cũng nhớ. Nhưng thành quả chỉ ngày hôm nay, hạn chế được bao nhiêu đồ nhựa, mang cho tôi một cảm giác hạnh phúc, dù chỉ rất nhỏ. Hành trình này còn rất dài phía trước, và để thay đổi triệt để thói quen này cần một quyết tâm rất lớn và tâm thế diệt lười cao.

Để mua thức ăn bằng cà mên, tôi phải dậy sớm để mua tại quán, trả tiền cao hơn (nếu tôi order qua một app dịch vụ, có người mang tới tận nơi, mà giá còn rẻ hơn tại quán vì luôn sẵn có những chương trình khuyến mãi), để ăn tàu hủ mà không sử dụng ly nhựa, muỗng nhựa, tôi phải chạy lục lọi trong tủ bếp của nơi làm việc, rửa lại tô chén, mang đến cho người bán rồi khệ nệ mang vào từng phần. Nếu so sánh ngắn hạn, bản thân phải chịu một sự “thiệt thòi” khi không sử dụng nhựa. Nhưng tôi hiểu, trái đất và tương lai cần nhiều hơn ở chúng ta – thế hệ hiện tại.

Sự thiệt thòi của tôi hay của chúng ta nói đúng hơn chỉ là một thói quen, vì ta đã làm như vậy bao lâu nay nên ta cho rằng phải như vậy, nếu không như vậy thì không tiện cho ta. Nhưng sự thật, ta chỉ đang quá ích kỉ, lười biếng, thờ ơ, vô trách nhiệm với chính môi trường sống của mình, và còn của các thế hệ tiếp nối. Sẽ nói gì đây nếu đôi ba mươi năm nữa, không chỉ chúng ta mà cả con cháu chúng ta sẽ sống trong một plastic Earth – con người, động vật ăn nhựa, sống với nhựa, ngắm nhựa, hít nhựa. Cái viễn cảnh ấy cũng không quá xa, bởi hiện tại nó đang xảy ra rồi, tương lai sẽ mù mịt hơn nếu chúng ta không hành động. Tôi biết những lời này đã biết bao nhà môi trường lên tiếng, nhưng tôi muốn tự mình viết ra, để tự hứa phải cắt giảm đến mức tối thiểu việc sử dụng nhựa.

Việc sử dụng nhựa tràn làn, vô tội vạ thật sự đang là tội ác, tôi và các bạn là những tội phạm, chỉ vì sự ích kỉ, thiếu trách nhiệm của chúng ta mà trái đất đang trở nên không còn là “quả bóng xanh bay giữa trời xanh” nữa. Vấn nạn ô nhiễm môi trường, không chỉ là nhựa, tôi biết, nhưng hãy bắt đầu tự nhựa, một thứ gần gũi, quen thuộc hàng ngày- cắt giảm đến mức tối thiểu, để rồi khi ta tự chủ các thói quen hàng ngày không sử dụng nhựa, ta sẽ quan tâm hơn đến những vấn nạn to lớn hơn như ngành công nghiệp chăn nuôi gia súc, gia cầm, nạn săn bắt động vật, phá rừng, bê tông hóa…
khi chúng hỏi:

Một khi chúng ta nâng cao ý thức và nghĩ đến tương lai, môi sinh và thế hệ tiếp nối, chúng ta sẽ hiểu, thế hệ trước đã để lại cho chúng quá nhiều điều tốt đẹp, vậy chúng ta, chúng ta sẽ còn lại gì và có thể mang điều gì tốt đẹp đến cho tương lai? Tôi có dám nhìn vào mắt con cháu mình khi chúng hỏi “lúc bây giờ, tôi đã làm gì?”
(Cực xíu xiu thôi, cố gắng lên tôi và các bạn tôi ơi!!!)
 
Chloe

CẢM NHẬN